• Facebook Rocks

    Go to Blogger edit html and replace these slide 1 description with your own words. ...

  • Facebook vs Twitter

    Go to Blogger edit html and replace these slide 2 description with your own words. ...

  • Facebook Marketing

    Go to Blogger edit html and replace these slide 3 description with your own words. ...

  • Facebook and Google

    Go to Blogger edit html and replace these slide 4 description with your own words. ...

  • Facebook Tips

    Go to Blogger edit html and replace these slide 5 description with your own words. ...

Tự Sự "CAVE"

Tôi nhìn quanh, nhà nghỉ đang nuôi 1 – 2 cô nhân viên, họ được bố trí ở một phòng xa nhất, ngóc nghách, với thiết bị vệ sinh tồi tàn hơn vì ít được chăm sóc. Tôi nằm nghỉ, tò mò tiện tay kéo cái ngăn kéo thấy gương lược, son phấn, bao cao su, cặp tóc, linh tinh, trong đó có một quyển sổ con con và một cây bút bi chợt hiểu nhân viên ở đây làm gì.



Lúc đầu nghĩ: các em mà ghi nhật ký chắc cũng thuộc loại có tâm hồn. Tò mò thế là tôi nằm giở xem. Hàng số bên trái là ngày (các trang khác đã có chỗ ghi rõ chữ “ngày”), còn là một dãy số nhân. Đến đây chắc ai cũng đoán ra. Đây là nhật ký “làm việc” của một gái cave. Hôm đó, tôi đợi cho được chính em ở đó tiếp khách xong để tiếp cận. Qua tiếp xúc tôi biết em tên là Mai



Hỏi về quyển sổ Mai hào hứng cho biết, các con “hàng” ở Đồ Sơn đều ghi chép kiểu này. Hàng ngày sau khi thức dậy, em không quên đánh dấu “X” vào quyển sổ, cứ bao nhiêu lần tiếp khách là bấy nhiêu lần dấu “X”. Tôi không khỏi bất ngờ về cách ghi chép thô sơ, đơn giản này. “Công dụng” của nó là để cuối tháng, cuối ngày, hoặc cuối tuần “đọ sổ” với chủ, tức là so sánh rồi từ đó mà thanh toán tiền (một dạng “chấm công” như ở các cơ quan”). Nhiều cô ghi gẩm phức tạp hơn, có người viết thì nhiều chữ, nhưng nói chung họ đều dùng ký hiệu.


Trong trang này tôi thấy có những ký hiệu dấu sao”*” trong vòng tròn, đó là “đi qua đêm” và được tính bằng 3 “cuốc” đi nhanh. Tỉ tê hỏi các ký hiệu khác, Mai chỉ nói cái dấu “X” có gạch dưới là những lần em đi một lần, tính với chủ là 1, nhưng em cho khách làm 2 “nhát”, được bo khá. Còn cái dấu “X” nằm trong ô vuông thì em không nói gì cả, nhất định không chịu nói ra. Như vậy, đây là một dạng “văn vật” có hồn. Có ngày em đánh dấu 16 “nhát”, nói chung số ngày có trên 10 “nhát” hơi nhiều. Thế mới biết cường độ làm việc của các em lớn ra sao. Tôi thấy cả quyển sổ ghi nhật ký khoảng 3 tháng, ngày nhiều nhất là em đánh 21 cái dấu “X”, tính ra là 21 lần để đọ với chủ, lại có 3 gạch chân. Ghê quá!



Ngày ít nhất là 1, nhưng chỉ 1 – 2 ngày như thế mà thôi. Thấy tôi lắc đầu lè lưỡi bảo: Nhiều quá! Mai sẵng giọng: Ở Đồ Sơn có đứa dịp 30/4, đã “đi khách” tính với chủ là 50 lần. Không sao hiểu nổi. Em giải thích: Như cái Loan ấy, đẹp, cao như hoa hậu, ngày khách đông vì hội hè mà, nó “đi” 3 – 6 anh một lần. Khoảng trên dưới 1 giờ là xong tất cả các anh. Tôi lại hỏi: Đi mấy người một lần thì ghi thế nào? Mai cười bảo: Em chưa đi bao giờ nên không nghĩ ra là sẽ phải ghi như thế nào.




Tính đến khi tôi gặp Mai thì em đã ở Đồ Sơn được 6 tháng. Theo Mai nói thì đó là thời gian đủ để cho em “tốt nghiệp” cấp bậc “Cử nhân”, còn từ sau 6 tháng đến 1 – 2 năm mà tồn tại ở Đồ Sơn coi như hạng “Cao học”. Theo Mai, ở Đồ Sơn có khoảng vài chục em thuộc đẳng cấp “Tiến sĩ”, vì họ đã ở đây 2- 4 năm. Mai đến đây do một cô bạn cùng xã rủ rê và em đã phải suy nghĩ mất khoảng 1 tháng.


Em học hết lớp 7, ham học và học giỏi nhưng bố mẹ không cho đi học nữa. Quê em ở một huyện thuộc tỉnh Hoà Bình, phần lớn là dân tộc Mường. Bố mẹ đều làm ruộng, nhà có 4 anh chị em. Em nói: “Quay đi quay lại, học có lớp 7, giờ làm được gì, làm ruộng thì cắm cúi cả năm có việc 4 – 5 tháng. Một năm cả nhà làm được khoảng 1 vài triệu, không đủ ăn, có đứa rủ đi rửa bát cho nhà hàng, một tháng mang về cho bố mẹ được 500.000 đồng coi như đổi đời, sống trong mơ. Người thực việc thực, em đồng ý. Đồng ý rồi, gần ngày đi thì nó kéo riêng ra, nói úp mở bảo người xuôi khác lắm, phải chiều.


Chiều thế nào? Thì đại khái động chạm vào nhau. Mai bắt đầu hơi hiểu ra, rồi lúc đó không muốn đi, nhưng lúc đó bố mẹ bảo phải lấy chồng. Lấy một người bằng tuổi, em chán quá, hỏi chị kia thực ra là làm gì, bà chị bèn nói thẳng. Em nghĩ ngợi mãi, rồi bảo với bố mẹ theo chị đi rửa bát, phục vụ nhà hàng, thế là đi.

Lần đầu bán cái “ngàn vàng”, Mai được 3 triệu đồng. Nói chung, ở Đồ Sơn luôn luôn

có khoảng 5 – 10 em túc trực để bán trinh. Đó là đội “tân binh” mới nhập “trường đời”. Mai cho biết thêm, một “tân binh” muốn bán cái “ngàn vàng” được trả 7 triệu, cá biệt có ông phải mua đến 10 – 15 triệu với những em xinh. Mua trinh như đi mua nhà. Thích thì giá cả chả là gì, săn siu vô tội vạ. Nhưng các em thì chỉ được có 3 triệu mà thôi.



Với các em vừa bán trinh xong thì coi như thời kỳ vàng son làm nghề. Dù chưa biết gì, thái độ phục vụ kém, nhưng khách luôn xếp hàng, ở Đồ Sơn gọi là “ăn sái”. Có một em vừa vừa bán trinh, lập tức các ông chủ thông tin cho nhau để “chén” trước. Sau đó mỗi nhà hàng có một ít khách ruột thì ưu tiên cho “ăn sái”. Mai kể với tôi một nguyên tắc: “Không bao giờ chủ nuôi gái lại đi “chén” gái nuôi mình, mà nó “chén” tất cả các gái ở các nhà hàng khác”. Đó là một liên hiệp hội. Đến Đồ Sơn thấy gái đi đầy rẫy, nhưng có nhiều đẳng cấp, hiểu điều này để phân biệt thân phận cho các em.



Loại được nuôi bao thường là các em, thường là các em mới chân ướt chân ráo từ các miền quê ra, cũng như em Mai vậy. Loại nuôi bao cũng có hai loại, một là được ông chủ nuôi ở tại nhà nghỉ. Trước kia ở Đồ Sơn chỉ có một hình thức này. Sau khi Đồ Sơn có chuyện giải toả một số nhà nghỉ làm đường, thì sinh ra một loại nuôi bao thứ hai. Đó là những ông chủ vốn có kinh nghiệm nuôi gái, thuê hẳn 1 – 2 phòng của một khách sạn nào đó, nuôi mấy em làm “hàng”. Tôi được biết 2 phòng thuê ở khu 2 là 6 triệu đồng, 2 phòng ấy nhét 5 – 6 em. Tất cả các em “hàng” loại này đều gọi là “nhân viên”, có hợp đồng lao động hẳn hoi (rửa bát, phục vụ buồng…) ăn chia thì như sau: 140.000 chia nhà nghỉ 60 ngàn, chủ nuôi 80 ngàn đồng. Chủ nuôi sẽ cho “hàng” 30 ngàn, còn họ xơi 50 ngàn trong khi chỉ lo cho các em 2 bữa cơm chính và chỗ ngủ.



Loại “hàng” thứ hai đại khái được giải phóng, không lệ thuộc vào chủ nào. Những em này đã qua cấp “Cử nhân” ở Đồ Sơn, tự lo cho mình, tự trả tiền phòng ở và thường là xinh mới tồn tại được, nhưng chủ nhà khi gọi “hàng” cho khách, thường ưu tiên gọi các em được nuôi bao, để giải quyết công ăn việc làm giúp nhau.




Cũng với giá 140.000 đồng các em loại tự do thì chỉ được 80 ngàn, nhà nghỉ 60 ngàn. Dĩ nhiên các em phải tự thuê phòng ở, lo ăn. Thuê phòng lúc đó không có giá 3 triệu đồng/năm như các ông chủ cho nhau thuê. Có nhiều em ra tự do, rồi lại tình nguyện ở một nhà nghỉ nào đó với chủ, kiếm 50 ngàn/”cuốc” dễ sống hơn. Mai đã ở đó khoảng 6 tháng rồi, nhưng giờ đây muốn phá ra ngoài đường không được. Lý do chủ thường chỉ đưa tiền cho nhân viên khoảng 50 – 60% để giữ chân. Mai sau khi đã có trình độ “cử nhân” rồi, thì cô đã tạo công ăn việc làm cho 4 em khác cùng làng. Có hai em khác cùng học với Mai một lớp, cùng xóm cùng thôn. Mai quay sang bảo tôi: Anh có “ăn sái” thì ở lại, em vừa mới gọi một đứa ở làng em đến, mới “bán” 3 ngày trước. Nhưng hôm đó tôi không thể ở lại được.




Trong các em, hình thành một “ái hữu giai cấp”. Bọn chủ thường quát nạt, ăn chặn của các em mới. Mai mới kể chuyện cho tôi, toàn những vấn đề thuộc hàng “thâm cung bí sử” trong nghề như: kỹ thuật chiều khách, công nghệ “làm mới” mình… Tôi bảo em, em về Hà Nội, làm thuê ở 1 hàng làm đầu, rồi học lấy một cái nghề. Nếu muốn làm thêm thì cũng được khá hơn, rồi sau mở một hàng làm đầu, thuê cửa hàng mà sống. Em bảo một thời gian nữa, vì lão chủ còn giữ 7 – 8 triệu chưa trả, chưa hết hợp đồng.

Em bảo làng em, sau khi đi làm về, thì béo tốt hơn, đẹp hơn, có 5 – 7 cậu đến hỏi cưới, em mà về làng là đắt như tôm tươi, nhưng em chưa muốn về. Mai còn tỉ tê kể cho tôi về các hạng khách, em coi tôi như người thân rồi, nên kể hết. Các em ở đây đều thích “đi” những ông già có vẻ trí thức, hơn là thanh niên 20 – 35 tuổi. Vì sao? Tôi hỏi. Ông già yếu, có ông không làm được gì, chỉ âu yếm. Nếu có làm gì thì cũng rất nhanh. Các em coi chuyện đó là việc làm, càng ít càng tốt. Các ông già trí thức thường có gia đình, sạch sẽ, sống được đến chừng ấy tuổi chứng tỏ chưa có bệnh tật gì.




Còn nhất là bọn nghiện thì các em phát hiện ra, dù bị phạt cũng chạy. Người 30 – 40 là em sợ nhất, họ dai sức, có kinh nghiệm “chơi” lâu. Mai bảo: “Có thể những người đó làm chồng, làm người yêu thì thích, nhưng chúng em không phải loại có thể yêu hay lấy những anh ấy”. Điều thích nhất của em là tiền. Em bảo khi nào em về quê, qua Hà Nội rủ tôi về quê em chơi. Tôi cũng thích xem bản người Mường và đồng ý luôn.

Teen và mốt khoe ảnh "shock"

Chụp ảnh bằng những tư thế cực... nhạy cảm và rồi tung lên blog, liệu có đang là mốt của không ít teen nữ?




Thú chơi mới của giới trẻ?

Chùm ảnh về sinh viên ngành mỹ thuật trên blog Mr AD... khiến không ít người xem ngỡ ngàng vì sự “hồn nhiên” của những cô gái xinh đẹp. Những bức ảnh quá nhạy cảm như trong bài viết này (thậm chí, kéo cả người mẫu khỏa thân phục vụ cho việc học sáng tác tranh vào chụp ảnh) gây shock cho không ít người.




Tương tự là các nữ sinh của trường V.Đ. với những bức ảnh cực kỳ nhạy cảm, sờ soạng nhau cùng những tư thế ưỡn ẹo mời gọi… Các teen mắt đong đưa, môi cong cớn, khiêu khích đang lao vào một trò chơi mới với phong cách cực sốc.



Cũng không ít trường hợp "người mẫu" trưng hình trên blog của mình để "khoe" những giây phút ăn chơi của nhóm, nào là ôm nhau, nào là hôn hít rồi "tự sướng"... trong những dịp như sinh nhật, họp mặt bạn bè...




Người xem đều có chung nhận định đó là những ảnh chụp có dàn dựng hẳn hoi, những bức ảnh của sự thể hiện, chứ không phải chụp lén. Chúng xuất hiện trên blog cá nhân, hoặc do chính người chụp tự khoe hoặc là "sự cố". Cứ thế những hình ảnh này lan truyền nhanh chóng trong cộng đồng mạng. Tuy nhiên, trên mỗi bức ảnh chủ nhân các blog không quên bình luận bên dưới hoặc minh họa thêm lời cho từng nhân vật trực tiếp trên ảnh và mời gọi blogger nhận xét sau khi “mãn nhãn”.



Blogger bình luận gì?

Không ít blogger ồ lên “Nghệ thuật gì đây?”, “Nhìn mấy cái ảnh của hai bạn nữ khiến người ta nghĩ đến dân ‘đồng tính’. Sởn hết cả da gà!”, hoặc “Hay quá cho mình copy về blog nhé”, “Oh... Mấy em này sinh viên trường của tôi mà, shock wá..."



Nhiều người xem cho rằng những bức ảnh đó chỉ là “trò đùa” vui vẻ nhưng khi được công bố trên blog, lan truyền rộng rãi trên mạng, được “nhận diện” thì chuyện trở nên không đơn giản như vậy. Nhiều blogger đã phản ứng vì mức độ gây sốc của những bức ảnh.





Với mục đích đơn giản là lưu lại những giây phút vui vẻ của nhóm ở một tiệc sinh nhật, blogger L. đã minh họa ảnh trên entry cho thêm phần... "thác loạn". Và tấm ảnh "diễn" cảm xúc khi choàng tay ôm và hôn một cô bạn tình tứ từ phía sau đã khiến L. phải hối tiếc khi nó được cư dân mạng lấy lại và minh họa cho những bài viết thuộc đề tài... đồng tính nữ.



"Cùng là một tấm ảnh, nhưng gắn nó vào những nội dung bài viết khác nhau thì ý nghĩa của nó cũng hoàn toàn khác nhau. Mình không thể giải thích với cả thế giới mạng về nội dung bức ảnh đó", L. rút ra kinh nghiệm.



Các bạn trẻ hãy thận trọng với blog và với những gì bạn "bỏ lên đó" vì ngoài việc gây phản cảm cho người đọc, coi chừng chính những tác phẩm của bạn sẽ quay lại hại bạn lúc nào không hay!



Teen Chơi "Sock"

Một học sinh nữ ở một trường THPT dân lập còn kể thêm các em đã từng chơi “oẳn tù tì” nhưng ăn… hôn, ăn…vuốt (vuốt vào đâu là tuỳ vào người thắng).



Trong một buổi họp phụ huynh ở trường THCS T.H.Đ (Biên Hoà, Đồng Nai), nhiều bậc cha mẹ đã bị sốc khi nghe giáo viên chủ nhiệm cho biết nhà trường vừa bắt quả tang hai vụ việc liên quan đến chuyện tế nhị của một nhóm học sinh lớp 7 và lớp 9.
Cởi đến không còn chiếc nút nào



Giáo viên này cho biết: Một buổi trưa, người lao công trong khi quét dọn lớp đã phát hiện một nhóm 5 học sinh (3 trai, 2 gái) lớp 7 ở lại trưa đang chơi trò “oẳn tù tì”… cởi quần áo nên đã báo cho văn phòng.
Thầy quản sinh đến và chứng kiến 2 trong số 4 em đã cởi đến… nút quần (nút áo đã cởi hết). Được đưa về văn phòng, các em thú nhận đã chơi trò này nhiều lần. Sau mỗi lần oẳn tù tì, ai thua thì cởi một nút áo, hết nút áo thì đến nút quần. Trò chơi sẽ chấm dứt khi có một thành viên đã không còn nút nào để cởi.




Dù vụ việc đã được nhà trường xử lý và nêu lên trong giờ sinh hoạt dưới cờ đầu tuần, nhưng không lâu sau, cũng trong một buổi trưa nhà trường lại phát hiện một vụ tương tự. Song trầm trọng hơn vụ trước, 3 nữ sinh lớp 9 không phải oẳn tù tì “cởi nút” mà là quay phim bạn mình cởi quần áo bằng điện thoại di động trong một góc lớp.




Xem lại đoạn phim các em đã quay, chúng tôi thấy choáng khi có cảnh một nữ sinh đã cởi nút áo và hé lộ những phần thân thể trong tình trạng kín kín hở hở, còn một nam sinh trên người chỉ còn mỗi chiếc quần lót. Trả lời trước Ban giám hiệu, các em nói chỉ muốn ghi lại hình ảnh cho mai sau.
Bắt chước…Vàng Anh!
Chị Bích Hằng ở phường Trung Dũng, TP. Biên Hoà có con học lớp 11 tại trường THPT dân lập L.Q. Đ kể với chúng tôi: Trong một lần làm vệ sinh các ổ *a của máy vi tính ở nhà, chị đã xây xẩm mặt mày khi phát hiện một file ảnh của nhóm bạn học thêm với con gái chị vui chơi ở khu du lịch sinh thái Giang Điền (huyện Trảng Bom).



Hơn 30 ảnh chụp và 4 video clip quay những hình ảnh vui chơi nhưng có cả ảnh khoe cơ thể ở những tư thế khiến người lớn cũng phải đỏ mặt. Theo chị Hằng, rõ ràng khi thực hiện những ảnh đó, bọn trẻ đã nhằm vào mục đích cố tình phô trương những phần kín của cơ thể. Bị gặng hỏi, con chị khai thật là chúng bắt chước một phần của… Vàng Anh.

Tìm hiểu thêm về những góc khuất trong đời sống ngoài học đường của một số học sinh THPT, nhiều em đã vô tư cho rằng chuyện đó bình thường thôi. Một học sinh nữ ở một trường THPT dân lập còn kể thêm các em đã từng chơi “oẳn tù tì” nhưng ăn… hôn, ăn…vuốt (vuốt vào đâu là tuỳ vào người thắng)

Cách đây vài năm, ở Biên Hoà đã rộ lên hiện tượng nữ sinh đi chụp ảnh khoả thân để lưu giữ lại hình ảnh trăng tròn của mình. Nhưng rồi biết bao chuyện dở khóc dở cười xoay quanh những tấm ảnh ấy khi chúng được lén sao chép thêm rồi phát tán khắp nơi. Có em đem ảnh “eva” của mình tặng cho bạn trai, khi nghỉ chơi với nhau, người bạn trai đã đem ảnh đó cho tất cả bạn bè cùng xem khiến bạn gái cũ gặp không ít phiền toái…




Trao đổi về vấn đề này, Thạc sĩ tâm lý Phạm Thị Hoà - Bộ phận tư vấn tâm lý, chăm sóc và bảo vệ trẻ em (Sở LĐ-TB&XH Đồng Nai) cho biết: “Bắt đầu từ 13 tuổi (ở con gái) và 15 tuổi (ở con trai) là độ các em dậy thì với cơ thể có nhiều thay đổi. Tuổi này các em thích khám phá thế giới quanh mình, kể cả việc muốn tự khám phá chính mình thông qua những đổi thay cơ thể ấy. Ở giai đoạn nhạy cảm này, các bậc cha mẹ - nhất là phụ huynh có con gái – nên hướng dẫn các em biết cách tự chăm sóc bản thân, biết giữ cân bằng những cảm xúc và tôn trọng cơ thể mình”.

Cũng theo chuyên gia tâm lý Phạm Thị Hoà “các bậc phụ huynh không nên trang bị cho con mình những chiếc điện thoại quá hiện đại, vì khi có phương tiện trong tay, các em càng có điều kiện “khám phá” bản thân theo hướng tiêu cực trên”.

Seri ảnh : Girl 9x và kiểu chơi thời thượng

Đây không còn là vấn đề show hàng wc nữa, Girl thì vẫn show hàng nhưng không phải dành cho người yêu của mình mà dành cho các đại gia có tiền, chịu chơi và đương nhiên là giỏi “Chăm sóc” cho những cô nàng thích giàu có, thích xe hơi nhưng lại không có tiền!




Đây không còn là vấn đề show hàng wc nữa, Girl thì vẫn show hàng nhưng không phải dành cho người yêu của mình mà dành cho các đại gia có tiền, chịu chơi và đương nhiên là giỏi “Chăm sóc” cho những cô nàng thích giàu có, thích xe hơi nhưng lại không có tiền!

Chat sex! Không còn xa lạ gì nhiều với các bạn nữa, tuy nhiên việc bán những hình ảnh nhạy cảm của mình cho người khác xem trực tiếp thì thật sự có khác nào bán rẻ tư cách, bán rẻ nhân phẩm của mình?Những teen girl khi đã không còn cách nào để có tiền chơi bời nữa thì đây quả là một cách không tồi chút nào để kiếm cho mình một vài khoản nho nhỏ?



Họ bán thân mình qua hình ảnh, qua camera! Lâu dần chuyện ấy trở thành bình thường vì đâu chỉ có một người làm? “Mà khi đã có thu nhập thì ai chẳng muốn? Chỉ cởi chút đồ trên người ra là xong “! Bạn L.A nói với vịt như thế, quả thật mình không thể tin nổi



Rồi chuyện bán ảnh, video, chỉ cởi đồ cho nhìn thành thế này đây??? Một người con gái hoàn toàn trong sáng! Tự mình lao đầu vào chốn bùn lầy chỉ vì thiếu tiền ăn chơi???








Dấu ấn nữ hoàng quảng cáo xe Lee Ji Woo

Gương mặt trong trẻo, ngây thơ; cử chỉ nhí nhảnh, đáng yêu cùng thân hình hấp dẫn đã giúp Lee Ji Woo trở thành một trong những người mẫu quảng cáo xe đắt sô nhất xứ Hàn.













Popular posts

Adv